NGÀI SAI ĐI TỪNG ĐÔI MỘT

LÁ THƯ CHỦ CHĂN

 

“Ngài Sai Họ Đi Từng Đôi Một” (Mc 6,7)

 

Các Song Nguyền thân mến,

Tôi không chút đắn đo khi nhận lời đề nghị của Ban Biên tập, để hôm nay khai bút Xuân Bính Thân trên diễn đàn “Vòng Tay Song Nguyền”. Lời đầu tiên, xin nguyện chúc Cha Sáng lập, quý Cha Linh nguyền, quý Tu sĩ Trợ nguyền và các Song nguyền, một Năm Mới đầy Ơn Lành của Chúa Xuân, để cuộc sống của những ai phục vụ các gia đình và bầu khí trong chính gia đình các Song Nguyền luôn ấm áp, đượm tình Chúa tình người, đầy ắp Hồn Tông đồ.

Đồng hành cùng Giáo Hội

“Gia đình Song Nguyền giữa lòng xã hội theo Hồn Tông đồ Song Đôi” là chủ đề chia sẻ cho nhau trong “Vòng Tay Song Nguyền” lần này. Tôi chắc rằng đây không là chuyện tình cờ, chủ đề này rõ ràng là sự chọn lựa có tính toán, để triển khai Thư Mục vụ năm 2015 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, mời gọi Dân Chúa Việt Nam thực thi tinh thần của Năm Mục vụ thứ III về Tân Phúc âm hóa, với chủ đề “Tân Phúc âm hóa đời sống xã hội”. Đặc biệt chủ đề cũng gói ghém tâm tình và lời mời gọi của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Sứ điệp ngày Thế giới Hòa bình năm nay, Năm Thánh của Lòng Thương Xót: “… mỗi người được mời gọi nhận ra làm thế nào sự dửng dưng được biểu lộ trong cuộc sống của mình, và thông qua một dấn thân cụ thể để đóng góp vào việc cải tiến thực tại trong đó mình sống, khởi đi từ gia đình của mình, từ láng giềng của mình hay từ nơi làm việc của mình”.

Công đồng Vatican II đã dùng lại một thuật ngữ cổ xưa để gọi gia đình là “Hội Thánh Tại Gia” (HC Lumen Gentium 11). Sách Giáo lý Hội thánh Công giáo  diễn giải cụ thể hơn vai trò của gia đình trong Giáo Hội : “Trong gia đình như một Hội Thánh nhỏ đó, ước gì các bậc cha mẹ là những người đầu tiên dùng gương lành và lời nói mà truyền dạy đức tin cho con cái…” (GLHT 1656). Rồi từ gia đình mình, các gia đình lại tiếp tục được sai đi đến với các gia đình chung quanh. “Ngày nay, chúng ta đang sống trong một thế giới xa lạ và đôi khi thù nghịch với đức tin. Gia đình tín hữu có vai trò quan trọng nhất, vì là những ngọn đuốc đức tin sống động và chiếu sáng” (GLHT 1656).

Khởi đi từ gia đình

Khởi đi từ gia đình. Vâng, không ai có thể quan tâm đến việc thăng tiến đời sống xã hội, mà lại không nhìn nhận giá trị nền tảng của gia đình, như một khởi điểm đương nhiên và chắc chắn, vì gia đình là tế bào của xã hội, là cộng đồng xã hội căn bản nhất và tiêu biểu nhất. Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II trong Tông huấn về Gia đình Familiaris Consortio đã xác quyết: “Tương lai của nhân loại sẽ đến qua gia đình” (FC 86). Cơ thể xã hội muốn được khỏe mạnh thì từng tế bào gia đình cần phải mạnh khỏe và phát triển hợp lý.

Vì thế, Tân Phúc âm hóa đời sống xã hội cần bắt đầu bằng việc Tân Phúc âm hóa đời sống gia đình. Hay nói cách khác, muốn đem tinh thần Phúc Âm đi vào đời sống xã hội, không có con đường nào ngắn hơn và hiệu quả hơn con đường gia đình.  Phúc Âm phải đến được với các gia đình, phải ở lại, phải sống động trong các gia đình. Sống “Yêu thương và Phục vụ” như Phúc Âm dạy phải là lý tưởng, là hơi thở, là lẽ sống của các gia đình. Vì thế,  gia đình phải được Phúc âm hóa trước hết, rồi từ đó, khi đi vào giữa lòng đời, các gia đình sẽ làm cho tinh thần Phúc Âm lan tỏa, đầy hấp dẫn thuyết phục.

Sách Giáo lý Công giáo xác quyết: “Gia đình là nơi thể hiện đặc biệt chức tư tế cộng đồng của người cha, người mẹ, con cái và mọi phần tử trong gia đình, nhờ lãnh nhận các bí tích, nhờ kinh nguyện, tạ ơn và chứng từ đời sống thánh thiện, hy sinh và đức ái hữu hiệu”. (GLCG 1657). Công đồng Vatican dạy: “Gia đình là trường học đầu tiên về đời sống Kitô giáo, và là một trường học phát triển nhân tính”  (HC Gaudium et Spes 52).  “Chính từ gia đình, người ta học biết làm việc với sự nhẫn nại và vui thích, học biết tình bác ái huynh đệ, sự quảng đại tha thứ, nhất là sự phụng thờ Thiên Chúa qua kinh nguyện và hy lễ đời sống”.

Xã hội ngày càng sa sút đạo lý, một phần rất lớn là do gia trị tinh thần của đời sống hôn nhân gia đình đang bị xem nhẹ, khế ước tình yêu thánh thiêng trong hôn nhân ngày càng giản lược thành thủ tục pháp lý có thể dễ dàng tùy tiện và đổi thay. Khi quan tâm đến đời sống xã hội ngày nay, Giáo Hội đang đặc biệt nỗ lực phục hồi phẩm giá đời sống gia đình, nhất là các gia đình bị tổn thương đang cần được yêu thương chăm sóc.

Các đôi vợ chồng một khi chỉ tìm kiếm nơi nhau những bổ trợ về phái tính và tình cảm, sẽ rất dễ hóa ra nghèo nàn. Họ có thể tự làm phong phú cho tình yêu của mình bằng sự cùng quan tâm và dấn thân cho những thực thể khác. Đó là nguyên tắc của “Hồn Tông Đồ Song Đôi”. Linh đạo này của Song Nguyền muốn dẫn dắt các đôi bạn Công giáo đi vào kinh nghiệm thiêng liêng đó, cũng như mời gọi các Song Nguyền cùng làm tông đồ cho nhau và với nhau để Tân Phúc âm hóa xã hội.

“Tông Đồ Song Đôi”

Trong buổi gặp gỡ nói chuyện với các Song Nguyền vùng Đông-Nam Hoa Kỳ tại Atlanta vào tháng 10 năm 2015, tôi đã đề cao sứ vụ Tân Phúc âm hóa của các gia đình, đặc biệt là linh đạo “Tông Đồ Song Đôi” của Chương trình Thăng tiến Hôn nhân Gia đình. Hình thức Tông đồ này không chỉ làm nổi bật ý nghĩa của bí tích Hôn nhân Công giáo, mà còn góp phần xây dựng Giáo Hội ngay từ nền tàng gia đình, bằng cách thực thi ơn gọi và sứ mạng của bí tích Thánh tẩy là tiên tri, tư tế và vương đế. Với sứ mạng tiên tri, gia đình Kitô hữu trở thành cộng đồng Đức tin và loan báo Tin Mừng; với sứ mạng tư tế, gia đình là cộng đồng đối thoại với Thiên Chúa, và với sứ mạng vương đế, gia đình trở thành cộng đồng phục vụ con người, phục vụ xã hội. (FC 50-64).

Khi nói đến “Tông Đồ Song Đôi”, chúng ta vui mừng nhắc lại cho nhau về phương pháp loan báo Tin Mừng của Chúa Giêsu, khi Ngài sai các môn đệ ra đi “từng hai người một”, mà Tin Mừng Thánh Mác-cô đã thuật lại (Mc 6,7).  Không có bất cứ sự liên kết “hai trong một” nào bền vững chặt chẻ cho bằng khế ước hôn nhân, nên việc “Tông Đồ Song Đôi” trong đời sống hôn nhân rất giàu truyền thống Tin Mừng và đem lại hiệu quả rất lớn lao.

Với bí tích Thánh Tẩy và Hôn Nhân, các Song Nguyền hãy tin rằng mình được sai đi cùng nhau. “Ngài Sai Họ Đi Từng Đôi Một”. Tôi ước mong các Song Nguyền hãy khắc ghi những lời này của Tin Mừng vào trong giao ước hôn nhân của mình. Các Anh các Chị không phải chỉ được sai đến với nhau để làm tông đồ cho nhau, yêu thương nhau, phục vụ nhau, để xây dựng gia đình với nhau; mà còn được sai đi “từng đôi một” để làm tông đồ với nhau, cho người khác, cho gia đình khác, để yêu thương phục vụ, để xây dựng Hội Thánh, xây dựng xã hội là gia đình nhân loại. Đó là “Hồn Tông đồ Song Đôi”.

Với “Hồn Tông Đồ Song Đôi” này, hạnh phúc của các Anh Chị không phải chỉ là khi về với tổ ấm của mình, mà còn là khi cùng nắm tay nhau bước ra khỏi tổ ấm, để đến với những tổ ấm khác, nhất là những ai không có tổ ấm, giữa một xã hội thiếu vắng tình yêu, nghèo nàn niềm tin... Tôi bảo đảm rằng có Chúa Giêsu, Dung Mạo của Lòng Thương Xót, luôn đồng hành với Anh Chị Em.

Thân mến,

Đà Nẵng, ngày 21 tháng 02 năm 2016

+ Giuse Châu Ngọc Tri
Giám mục Giáo phận Đà Nẵng,
Đặc trách Mục vụ Gia đình
trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam.